15 năm "nhà Đài"

"Người chọn nghề hay nghề chọn người" một câu hỏi mãi chưa có hồi kết bởi trong tùy từng trường hợp "người chọn nghề" hay "nghề chọn người" đều đúng. Tuy nhiên cũng không ít trường hợp vì không hiểu rõ mình muốn gì và mình có thể làm gì nên kết quả là họ mãi đuổi hình bắt bóng với công việc của mình.

Phóng viên- một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực sự không một chút giản đơn, bởi nếu không tận tâm, không đam mê, không nhạy bén và không yêu nghề, chắc chắn sẽ bỏ cuộc. Bản thân đã gắn bó với công việc này hơn 15 năm- chừng ấy thời gian đủ để khẳng định, với tôi "người chọn nghề hay nghề chọn người" đều đúng. Cái duyên này đã cho tôi được trãi nghiệm và được thể hiện hết sở thích và khả năng của mình.

Năm 1999, tôi bước chân vào cổng trường Cao đẳng Phát thanh- Truyền hình II Thành phố Hồ Chí Minh. Đây là ngôi trường trực thuộc Đài Tiếng nói Việt Nam. Sau khi tốt nghiệp, tôi may mắn về công tác tại một huyện miền núi Tiên Phước. "May mắn" bởi hơn 3 năm công tác tại Đài Truyền thanh-Phát lại truyền hình Tiên Phước (nay là Trung tâm văn hóa thể thao - Truyền hình Tiên Phước) đã cho tôi nhiều trãi nghiệm, nhiều kinh nghiệm và nhiều kỷ niệm. Một cô gái nhỏ thó vác chiếc camera nặng hơn 4kg (loại máy sử dụng băng từ VHS lúc bấy giờ) cũng với bộ sạc hơn 1 kg (là bình ăcquy để phát điện) len lõi qua các ngõ ngách, những ngọn đồi, những con suối của huyện.

Còn nhớ đợt mưa lớn năm 2004, thôn 1 Tiên Lập (còn gọi là suối Dưa) bị cô lập, con đường duy nhất đến thôn bị ngập chìm trong nước, thế nhưng tôi và anh bạn đồng nghiệp đã bất chấp hiểm nguy cùng với đoàn cứu trợ lội bộ hơn một buổi để vượt qua đoạn đường hơn 5km đèo dốc để vào bản (bởi đây là thôn có số lượng đồng bào dân tộc chiếm đa số). Mực nước có lúc ngang tới ngực, chảy xiết bởi nước từ trên khe núi chảy xuống mang theo cả cây khô, sỏi đá. Những anh đi trước men theo vách đá để khỏi ngã và chỉ có thể giơ cao chiếc camera, đồ cứu trợ cho khỏi ướt. Tôi bám theo sau mà nước mắt lưng tròng bởi lần đầu tiên trong đời "tôi lội nước", bản thân vốn dĩ sợ nước và chưa một lần leo núi trong thời tiết như thế này. Cuối cùng chúng tôi đã tiếp cận được với đồng bào của thôn trong cái vui mừng khôn xiết của họ. Tất cả mệt mỏi, sợ hãi lúc đó tan biến theo tiếng cười của lũ trẻ nhỏ khi được chia những gói mì tôm, những hộp bánh, những cây kẹo. Lời cô tổ trưởng Tổ nội dung cứ văng vẳng bên tai "Con có thể không đi bởi rất nguy hiểm, nhưng đây là trãi nghiệm rất giá trị nên hãy suy nghĩ thật thấu đáo. Làm phóng viên, nếu sợ hiểm nguy, sợ vất vả thì chưa thực sự là phóng viên". Đúng vậy, đây là chuyến đi nhớ đời trong sự nghiệp làm phóng viên của tôi. Nó có thể chưa thấm vào đâu so với nhiều nhiều phóng viên khác nhưng với một cô gái 23 tuổi là sự trãi nghiệm đầy ý nghĩa. Và cũng từ chuyến đi ấy, tôi hiểu hơn về giá trị của cuộc sống, thấu hiểu hơn về những khó khăn, thiếu thốn của người dân nghèo, nhất là vùng đồng bào dân tộc. Hơn ai hết, họ cần lắm sự sẻ chia, vòng tay yêu thương của cộng đồng và thương lắm bọn trẻ con, chúng thiếu thốn mọi thứ, thiệt thòi mọi thứ.

Sau chuyến đi ấy, tôi có dịp được trãi nghiệm những vất vả khác của nghề phóng viên. Việc ngã xe khi gặp đường trơn trợt, bị rách quần áo khi leo núi, rách toạt cả chân vì bị đá cắt khi tác nghiệp, nhịn đói cả buổi trưa bởi chưa kịp xuống núi hay mò mẫm trong đêm vắng để tìm lối ra khi lạc đường là chuyện "thường ngày ở huyện". Thậm chí cả chuyện bị rạch yên xe máy trong một lần đi quay cưỡng chế để giải phóng mặt bằng xây dựng chợ Tiên Kỳ. Hay sự việc voi rừng tấn công xuống nhà dân ở xã Tiên Ngọc và gây nên cái chết thương tâm cho một người đàn ông của xã này....cũng được tôi và đồng nghiệp ghi lại. Điều đáng nói, hễ khi đưa máy quay lên thì mọi mệt nhọc, sợ sệt trong tôi đều tan biến. Lúc ấy trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ làm thế nào để quay được những thước phim có giá trị nhất, chân thực nhất. Để rồi sau đó, khi về cơ quan để xử lý lại, có lúc tôi giật mình sợ hãi bởi những hình ảnh đó, đôi khi không thể dựng được phim mà phải nhờ đến những anh bạn đồng nghiệp.

Tác nghiệp là thế nhưng đến công đoạn dựng phim quả không hề đơn giản. Bởi lúc đó còn sử dụng băng từ VHS nên dựng phim phải cùng một lúc sử dụng hai đầu video. Cứ đầu trên bấm play (tức là chạy) thì đầu dưới bấm red (tức ghi), cứ sau một xuất hình thì lại bấm pause (tức tạm dừng) và quay lại bấm play. Lặp đi lặp lại quy trình đó cho đến khi có một thành phẩm như mong muốn không chỉ đòi hỏi về thời gian mà rất cần sự tỉ mỉ, cẩn trọng bởi chỉ một sai sót nhỏ thì băng sẽ rối, lại phải tua lại từ đầu...

Hơn 3 năm công tác tại huyện Tiên Phước, đến khi huyện Phú Ninh được thành lập, tôi về công tác tại huyện cho đến bây giờ. Cái nghề theo tôi suốt từ khi ra trường cho đến nay đã hơn 15 năm, vui có, buồn có, vất vả có và quá nhiều kỷ niệm. Sáng sáng, mỗi khi bật chiếc radio gối đầu giường lên, tôi vẫn nghe giọng nói quen thuộc "Đây là Đài truyền thanh- Truyền hình Phú Ninh". Từ khi còn mang trên mình chiếc máy cơ đến bây giờ chỉ sử dụng công nghệ số đã cho người phóng viên như tôi những bài học quý giá. Và 6 năm làm công tác quản lý, tôi lại càng thấu hiểu và càng thêm yêu công việc, tận tâm với nghề bởi những khó khăn của một Đài huyện, Đài cơ sở. Trân trọng hơn cả là những cán bộ đã và đang công tác trong một đơn vị chưa được công nhận là cơ quan báo chí nhưng phải là việc như một cơ quan báo chí thực thụ mà quyền lợi chỉ đủ để đổ xăng, thay lốp xe, uống nước dọc đường.

"Người chọn nghề hay nghề chọn người", câu hỏi đó đến nay tôi vẫn chưa có lời giải. Chỉ biết rằng bản thân trót đã nặng nợ với nghề. Chỉ tiếc rằng sau hơn 15 năm, tôi không còn là "người nhà Đài" nữa. Bởi cấp huyện không còn tên gọi Đài Truyền thanh- Truyền hình mà sát nhập với Trung tâm văn hóa thể thao huyện để thành Trung tâm Văn hóa thể thao - Truyền thanh, truyền hình theo tinh thần Nghị quyết 19-NQ/TW (khóa XII). Dù chức năng, nhiệm vụ không thay đổi nhưng cái tên mà người trong nghề chúng tôi thường gọi là "nhà Đài" đã không còn. Một chút luyến tiếc, một chút xao xuyến và một chút hoài niệm vẫn mãi đa mang.

Bích Uyên

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Phuninh.gov.vn
Phú Ninh Đất và Người